BẠN CÓ MUỐN KIỀM TIỀN TRÊN MẠNG?

Không phải nghi ngờ, không phải tin đồn mà đó là sự thật? Bạn cũng có thể tạo cho mình thu nhập trên internet nếu bạn biết nắm bắt cơ hội và hành động. Hãy đừng bỏ qua cơ hội hiếm có này nhé!

L

TÌM KIẾM

Bạn đang tìm kiếm cơ hội tạo thu nhập cho mình trên internet?

BẠN ĐÃ TÌM THẤY

³

HÀNH ĐỘNG

Hãy nắm lấy cơ hội và hành động ngay lập tức

HÀNH ĐỘNG NGAY

u

TẬN HƯỞNG

Cuối cùng là lúc bạn tận hưởng thành quả của mình

BẠN SẼ THÍCH

10 Thói Quen Tốt Của Các ProBlogger Bạn Nên Học Tập

Nếu bạn mới bắt đầu viết blog hay thậm chí blog của bạn đã đạt được những thành công nhất định, thì hẳn một vài thói quen dưới đây bạn đã từng áp dụng. Có những thói quen tốt và có cả những thói quen “bị cho là xấu” nhưng chung quy lại thì cũng vì một mục đích duy nhất là làm sao blog mình nổi tiếng, mình kiếm được nhiều tiền và lời nói của mình có trọng lượng….

Blogviet đã có một khoảng thời không dài nhưng cũng đủ để rút ra được những thói quen mà nhiều problogger đã và đang áp dụng. Những thói quen này đã giúp họ thành công trong sự nghiệp blogging của mình và giúp họ trở thành những “authority” blogger.

Nếu bạn muốn trở thành các “authority” blogger giống các problogger như Darren Rowse, SheoMoney hay John Chow thì những thói quen dưới đây không thể bỏ qua.

1. Viết nhiều:

Thông thường các blogger lớn viết rất nhiều. Nhiều đến mức mà bạn khó có thể tưởng tượng được. Điều quan trọng của các blogger lớn là họ tìm ra những ý tưởng hay, táo bạo và đáp ứng những vấn đề mà người đọc đang cần hoặc đang tìm kiếm.

Viết nhiều cũng đồng nghĩa với việc kỹ năng viết của bạn được cải thiện. Càng nhiều bài viết được đăng cũng đồng nghĩa với càng nhiều traffic mà bạn nhận được. Các bài viết có thể do bạn viết hoặc do các CTV đóng góp. Blogviet nhận thấy rằng, khi bạn viết nhiều thì lượng độc giả sẽ ngày càng tăng và họn luôn thấy cái mới khi ghé thăm blog của bạn. Đó là lý do khiến các blogger lớn tạo được thương hiệu và lượng độc giả tiềm năng của mình.

2. Ngắn gọn, súc tích:

Các blogger đến với blog của bạn đều có lý do riêng của họ. Có người đến vì họ hâm mộ bạn, thần tượng bạn; có người đến thăm blog bạn chỉ bởi một lý do đơn giản là họ “không thể không đến” được. Và quan trọng hơn cả là họ muốn học hỏi một cái gì đó từ bạn – điều đã giúp bạn thành công.

Như vậy bạn cần làm gì? Viết như một nhà báo liệu có đáp ứng được nhu cầu của người đọc. Không hẳn như thế bởi lẽ nhiều bạn đọc thường thích đọc blog hơn đọc báo. Blog có những ưu điểm mà báo chí thường không có, đó là sự tương tác cao giữa tác giả và bạn đọc.

Thông thường các problogger thường chọn từ rất đắt và các điểm chính thường được thể hiện các bullet, subheading, các đoạn văn ngắn để liệt kê các điểm chính khiến độc giả phải thực sự chú ý. Đó là lý do hầu hết các problogger thường viết ngắn gọn và súc tích.

Nhiều blogger nghĩ rằng, mình có kỹ năng viết, mình là một nhà báo, mình học văn nên khả năng mình viết sẽ rất hay. Tuy nhiên, hầu hết họ đều sai lầm bởi chưa chắc các bài viết của họ đã đến được với bạn độc giả hoặc có đến được với độc giả thì chưa chắc họ đã thích. Không ai có thể ngồi cả tiếng đồng hồ để “tiêu hóa” hết cả 5-6 trang mà chỉ toàn là chữ và chữ…Đó là điều bạn nên cân nhắc cho mỗi bài viết của mình.

3. Phân tích vấn đề:

Nếu bạn là một problogger thì bạn sẽ phải quan tâm đến những gì mà bạn đọc của mình nói, các mối quan tâm của họ thông qua các comment mà họ để lại sau mỗi bài viết. Điều này sẽ giúp bạn đưa ra các ý tưởng viết bài phù hợp và chắc chắn sẽ đáp ứng nguyện vọng của bạn đọc.

Bên cạnh đó, khi trả lời các comment “khó” bạn nên chuẩn bị các dẫn chứng cùng với khả năng phân tích của mình. Điều này rất quan trọng bởi mỗi comment hay phản hồi của bạn đều thể hiện bạn có phải là một problogger. Muốn làm được điều đó thì bạn phải vận dụng khả năng phân tích vấn đề một cách thấu đáo trước khi trả lời. Tất nhiên, điều này không phải lúc nào cũng áp dụng.

Ngoài ra, bạn còn phải thường xuyên theo dõi xem lượng traffic của bạn đến từ đâu, giao diện của bạn có được bạn đọc thích…..để có những chiến lược ứng phó sau này.

4. Luôn học hỏi:

Cho dù bạn là problogger hay gì đi nữa thì bạn luôn phải học. Học từ chính mình, kinh nghiệm của bạn thân và học từ bạn bè và các blogger khác. Đừng bao giờ nghĩ mình nổi tiếng là không cần học ai nữa. Đó là quan niệm sai lầm và sớm hay muộn thì việc “không học” không chịu cập nhật sẽ làm cho bạn “lỗi thời”.

Nhiều blogger cho rằng, mình là một problogger lớn, có lượng truy cập khủng khiếp thì cần gì phải học nữa. Người khác phải học mình mới đúng. Đó không phải là suy nghĩ của các problogger. Người đọc đến với bạn đều có lý do riêng và khi không được đáp ứng, khi không còn đáng xem thì họ sẵn sàng “good bye” không một lời cám ơn.

5. Tập trung:

Nếu bạn theo dõi các blogger lớn như Darren Rowse, Jeremy Shoemaker, John Chow, Amit…thì các bạn sẽ thấy rằng, các blogger này thường tập trung vào một hoặc hai chủ đề chính là thế mạnh của họ. Các bài viết của họ đều xoay quanh các chủ đề đó. Điều này giúp họ có một lượng độc giả khổng lồ.

Ví dụ như diễn đàn làm cha mẹ, họ có lượng người xem rất lớn và đa số họ là các bậc làm cha làm mẹ. Họ đến đó bởi một lẽ họ tìm thấy ở đó những điều họ cần, họ đang tìm. Không thể thu hút họ làm độc giả tiềm năng của blogviet được bởi chủ đề của mình chỉ dành cho các blogger muốn viết blog chuyên nghiệp và muốn kiếm tiền trên mạng từ blog của mình.

Vì thế, nếu bạn đã chọn được chủ đề của mình, bạn có thế mạnh về vấn đề đó, hãy tập trung sức lực thì bạn sẽ có một lượng độc giả tiềm năng. Đừng vì thấy blogviet viết về kiếm tiền trên mạng có nhiều người xem mà ham và chuyển chủ đề sang MMO với hy vọng sẽ thu hút được người xem. Mình dám tin chắc rằng bạn sẽ không thể vượt qua eblogviet hoặc thất bại!

6. Lập kế hoạch:

Các problogger thường lập kế hoạch cho các việc mình cần làm trong ngày, trong tuần và trong tháng. Họ tập trung cho một chủ đề thì họ sẽ tìm ý tưởng cho chủ đề này và lập kế hoạch viết bài cho blog của mình.

Bạn có thể theo dõi các comment của độc giả, các email mà độc giả gửi cho bạn để lấy ý tưởng viết bài. Bạn không thể lúc nào cũng nghĩ ra ý tưởng, vậy tại sao không tận dụng các phản hồi của độc giả làm ý tưởng viết bài nhỉ?

Blogviet cũng áp dụng cách này khá lâu rồi và điều đó đã giúp mình giải quyết vấn đề “đói ý tưởng” trong một thời gian dài.

7. Kiên định:

Kiên định là điều hết sức quan trọng đối với mọi blogger không chỉ các probloger. Thành công không phải dễ dàng có được và đừng bao giờ nghĩ thành công của ai đó là do họ may mắn. May mắn chỉ đóng một phần rất nhỏ trong thành công của mọi blogger. May mắn chỉ có tác dụng trong một thời khắc ngắn ngủi và nếu bạn thực sự không có khả năng thì dù may mắn đến đâu bạn cũng sẽ bị đào thải.

Darren Rowse, John Chow và ShoeMoney có thể gặp may khi khởi nghiệp nhưng sao họ vẫn thành công đến tận hôm nay? Lý do chính là họ thực sự có khả năng, họ kiên định với chủ đề mà mình theo đuổi và hơn cả là họ làm việc nghiêm túc và không bao giờ dừng bước trước mọi khó khăn.

8. Tự thân vận động:

Hầu hết các blogger nổi tiếng trên thế giới mà mình biết đều tự khởi nghiệp từ viết blog. Họ làm việc tại nhà và tự phong mình làm giám đốc kiêm nhân viên, thủ quỹ và kế toán.

Điều này rất hay bởi không ai quản lý bạn, bạn tự quản lý bản thân. Bạn không bị nhắc nhở khi đi làm muộn, khi không hoàn thành công việc và không chịu áp lực về doanh số bán hàng. Bạn tự chịu trách nhiệm tất cả!

Tuy nhiên, tại Việt Nam, mô hình này chưa thực sự được phát huy bởi vì thị trường kinh doanh trực tuyến chưa thực sự phát triển. Blogger chưa thể sống với nghề blogging nên việc duy trì blog như là một công việc bán thời gian là điều khôn ngoan.

9. Chấp Nhận Rủi Ro:

Đây có thể không phải là thói quen nhưng khi muốn thành danh thì không ai có thể chối bỏ các rủi ro và thách thức. Khi có nhiều rủi ro và thách thức đến với bạn thì bạn sẽ dần quen với nó và chúng trở thành thói quen khi nào không hay.

Tất cả các problogger đều chia sẻ họ gặp nhiều khó khăn, rủi ro và thách thức trong sự nghiệp blogging của mình đến mức họ không thể nhớ nổi là bao nhiều lần. Họ dần trở thành quen với nó và luôn sẵn sàng chấp nhận nó như một thói quen hàng ngày.

10. Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu!

Trong thời đại CNTT phát triển như vũ bão thì việc thay đổi thường xuyên và phù hợp là điều nên làm. Bạn không lắng nghe, không học tập thì bạn sẽ sớm bị tụt hậu. Mà tụt hậu đồng nghĩa với thất bại!

Nhiều blogger lớn vẫn luôn trả lời các comment của độc giả với sự tôn trọng và nhiều khi còn trao đổi rất thật với các phản hồi mang tính tranh luận. Họ không từ chối trả lời các comment khó, nhạy cảm vì họ biết rằng nếu không trả lời thì độc giả sẽ đánh giá rằng họ không đủ khả năng.

Lắng nghe và thấu hiểu là điều hết sức quan trọng và hẳn nhiều bạn ở Việt Nam cũng đã áp dụng. Nó còn giúp các bạn có thêm ý tương để cho ra những bài viết “HOT”.

Một vài suy nghĩ đúc kết từ bản thân sau khi tham khảo và học tập ở rất nhiều blog khác nhau từ vài năm trở lại đây, hy vọng sẽ mang lại cho các bạn một vài điều có ích trong sự nghiệp blogging của mình.

Các bạn có thể có những thói quen riêng mà mình chưa biết và bạn đã thành công với nó, hãy chia sẻ để mọi người cùng tham khảo nhé.

Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ!


Khóa Đào Tạo Kiếm Tiền 2-in-1

by Tinh Tran

BlogViet là blog cá nhân chuyên về tiếp thị liên kết, internet marketing và kiếm tiền trên mạng cho cộng đồng blogger Việt Nam. Đăng ký nhận tin RSS để không bỏ lỡ các tin cập nhật.

Comments on this entry are closed.

  • Mấy hôm rồi mới có bài, mắt bắt đã hết chưa :2:

  • 10 lời khuyên rất đáng giá, vấn đề còn lại là tùy vào “công lực” của mỗi người :smile:

  • Hơ sao lại 2 cái thế kia, chắc tại mạng nhà e :smile: mong bác thứ lỗi :2:

  • cái cuối cùng đúng luôn là cái quan trọng nhất, luôn luôn lắng nghe… lời ngay thường hay chói tai, nhưng ai nghe được lời chói tai thì đó mới là người hay… :ekek:

  • Trong 10 cái chỉ được có cái thứ 2,3,6 :-j

    • Vay la kha roi, em dang tap dan chua dat duoc cai nao ca.

      • Em cũng mong là em khá như bác nói :-j . Trong 10 cái bác Tỉnh đã viết bác nên luyện cái thứ 6 rồi đến cái thứ 3 vì theo em 2 cái này là nền tảng cần thiết :2: :2:

  • Nếu muốn thành problogger thì bài viết phải hay, ý mạch lạc, cứ như mình đây, viết xong đọc lại chẳng hiểu mình viết gì
    Mình thì ko kiên định một chủ đề nào hết mà xoay quanh kiến thức bản thân thui, biết gì viết đó, chia sẻ với cộng đồng mạng thui…. :ekek:

  • Em thích cái “Ngắn gọn, súc tích” vì đôi khi viết nhiều sẽ gây phản tác dụng.

    • Đúng như bác Tỉnh nói, vào đọc bài mà toàn chữ là chữ không thì cũng ngán :| Dễ đau mắt như bác Tỉnh :smile:

    • Viết ngắn rất khó bác ah, nó yêu cầu chúng ta phải chọn lựa từ và sao cho không mất ý, điều đó thể hiện đẳng cấp của một problogger. Em toàn viết dài, tuy nhiên, còn tùy từng chủ đề mà bác muốn viết, nếu chỉ đưa tin thì vài dòng cũng okie.

      • Có một cách luyện tập rất hay đó là tập tóm tắt đoạn văn, cứ tập dần là viết gắn gọn súc tích được thôi bác àh, :2: :2: :2:

  • @Tỉnh: Domain .info thì em có thể free cả 10 cái mà chẳng cần đăng bài => Thật không anh ;)) :ekek:

    Ầ, đọc bài này thì em nghĩ chắc anh Tỉnh đã đạt hết rồi nhỉ ? :smile:

    • Mình có nói đùa bao giờ không nhỉ :what: Mình cũng mới tàm tạm thôi, chưa dám só sánh với các cao thủ đầu có mủ được :smile:

      • Mấy anh ấy đầu có mủ thì đầu mình cũng phải có gì đó chứ :knife:
        Cái vụ Domain không biết em dám xin anh có cho được không nhỉ ? :shutup:

        • Có gì mà không được, quan trọng blog bác thế nào. Rút kinh nghiệm trước đây em tặng domain, hosting mà sau này các bác ấy có phát triển đâu, blog chết nhăn răng, tiền không đáng chỉ hơn $1 cho domain .info nhưng quan trọng là ý thức và quyết tâm của người đó. Đấy là lý do chú Misao và Minh mèo phải test thử khả năng của các bác trước cấp quota :ekek:

      • Sai chính tả kìa ! mủ = mũ :an_tat:

  • Có lẽ em làm được điều 3,4,5,6,8,9. Thang điểm 6/10 cũng khá hài lòng, nếu nghiêm túc đầu tư thêm điều khoản 10 trong thời gian tới nữa và cuối cùng là các điều còn lại chắc mình cũng thành Problogger :rose1:

    • Rất giống mình, mình cũng đang nhẩm xem mình được mấy cái trong này.
      Có lẽ “Kiên trì” là cái mình thiếu trầm trọng nhất, có khi bỏ cả tháng xong mới quay lại xem site của mình có cái gì :smile:

      • Cái kiên định thực ra Hoàng nghĩ tự bản thân của mỗi người khi quyết định làm blogger đều có sẵn, bởi vì nếu không có điều đó thì thôi đừng lãng phí thời gian viết blog làm cái gì. Sống thực tế kiếm tiền nuôi bản thân cho khỏe chứ ở đó mà ngồi văn chương :smile:

        Hoàng chỉ viết và view chứ hiện tại Hoàng cũng không quan tâm lắm đến mấy cái bảng phân tích của google cho lắm, cứ cuối tháng vào ngó 1 lần hoặc có khi 2 tháng mới ngó tới :smile: thời gian đầu cũng chẳng đăng ký nó, mãi tới tháng thứ 3 mới bắt đầu :shutup:

        • HT cũng thế, lâu lâu vào blog anh em thấy có tin gì sốt dẻo về mấy vụ này như cập nhật PR,… đại loại thế thì mới vào xem một lần thôi. Thường thì chẳng quan tâm đến nó.

        • Nói như bác thì có một chỗ không đúng lắm. Cái “Kiên định” thực ra ở đây là ý chí của mỗi người, do đó cũng có lúc ý chí sẽ lung lay. Còn giữ vững được hay không là tùy vào bản lĩnh của bản thân mỗi người.

          Ở đây em chỉ thấy không cần thiết khi bác Tỉnh đưa cái thứ 8 và 9 vào bài . “Tự thân vận động” và “Chấp nhận rủi ro” hai cái này là do ý thức của mỗi người, như ông bà ta thường nói “Tay làm hàm nhai”. Còn cái thứ 3 và cái thứ 6 là đã bao gồm luôn cái “Chấp nhận rủi ro” rồi. Vì sẽ chẳng có ai đi “Phân tích” rồi “Lập kế hoạch” mà không có đưa ra vấn đề rủi ro đã, đang và sắp xảy ra cả

          Em chỉ chém gió một tí cho vui thôi :knife: :knife: Đừng ai chém em nhá :cry:

          • :what: Chấp nhận rủi ro khác với lập kế hoạch, có thể trong kế hoạch lường rủi ro rồi, nhưng vẫn không thể hết được bác ạ,
            Giả dụ ta không lường trước được việc dây cáp quang biển Đông lại đứt thêm một phát nữa, và thế là…
            Các anh em ta nghỉ dùng Gmail, nghỉ chơi Facebook, một tháng chỉ đi chơi trà đá vỉa hè, sau một tháng cáp quang đượcnối, nhưng rank tụt 1 phát xuông tận cùng xã hội. Cái đấy mới gọi là “Chấp nhận rủi ro” :D

            • Theo cái ví dụ của bác đối với em thì nó không phải gọi là “Chấp nhận rủi ro”. Vì sao em lại nói thế :what:

              Khi Lập kế hoạch chưa chắc đã tính rủi ro trong đó vì thế nên phải cần phân tích. Vì khi phân tích thì mới thấy cái rủi ro trong cái lập kế hoạch, vì “Chấp nhận rủi ro” là bác đã xác định được xác xuất xảy ra. Và nếu bác phân tích càng kỹ để lập kế hoạch tốt hơn thì xác xuất rủi ro xảy ra càng thấp.

              Còn đối với cái ví dụ của bác gọi là Bất định(Uncertainty) cái này thì không thể biết được khả năng nào đó có xảy ra hay không và cũng không thể được xác định được phần trăm xác xuất xảy ra khả năng nào đó , chỉ có thể :lay_cu: lạy trời đất mong không xảy ra mà thôi :smile:

              Chính vì thế ta nên cố gắng “biến” cái Bất định thành rủi ro, bằng cách :lay_cu: :lay_cu: :lay_cu:
              - Bỏ qua tính chất bất định trong tương lai, giả định mọi việc sẽ như “kế hoạch đề ra” và thích nghi với mọi biến đổi.
              - Tiên liệu tính bất trắc, hạn chế tính bất định thông qua việc lựa chọn phương pháp khả quan nhất
              - Chủ động tác động tích cực nhằm làm giảm xuất thiệt hại (sẽ tăng xác xuất thành công), tạo ra nhiều biến cố tốt hơn và làm tăng giá trị cho tương lai

              Cuối cùng là “Mô phỏng” gán các phân phối xác suất cho các biến đầu vào để xem kết quả thay đổi như thế nào . Tuy nhiêu cách này chỉ là giả định để tính kết quả các khả năng có thể thực hiện được, còn trong thực tế rất khó để xác định được các khả năng và xác suất xảy ra một cách rõ ràng. Nhưng dù dao thì nó cũng sẽ giúp bác có thể lựa chọn kết quả các khả năng có thể xảy ra và đưa ra quyết định tốt hơn (cái này em không chắc lắm :shutup: )

              :knife: :knife: Chém gió =)) . Nói chứ những cái này em biết được là do có đọc qua mấy cuốn sách Phân tích tài chính của bà chị dâu :2: mặc dù em là “dân ngu…đen” :stop:

              • Đúng là có đọc sách có khác, kiến thức cao thâm thế là cùng, bái phục :2clap:

              • Đúng là nói như sách thật, rất dày công nghiên cứu. Theo tớ căn bản là thuật ngữ này xuất phát từ thực nghiệm mà ra. không biết Blog việt đã lập kế hoạch gì nhưng cái vụ Bác tỉnh chuyển từ BlueHost qua HostGator, để lại phát triển như bây giờ, chắc chắn là một “Chấp nhận rủi ro” đáng nể :smile:

                • Kiến thức cao thâm hay dày công nghiên cứu thì em không dám đâu hai bác. Tại vì hồi đó em tính đầu tư, em cũng lập kế hoạch, phân tích(cũng tính một ít rủi ro), nhưng thiếu vốn thế là quay sang mượn bà chị dâu. Bà chị dâu chỉ hỏi em tính đầu tư cái gì, rồi hôm sau đưa em mấy quyển sách, bả có nói có thể em ko hiểu hết nhưng cứ đọc đi :what: .

                  Thế là em cầm mấy cuốn sách đọc đi đọc lại, đọc xong em thấy cái đầu đất của em vỡ ra được một số thứ, thế là đem cái kế hoạch đi phân tích thấy xác xuất thất bại quá cao. Đem đi hỏi bà chị dâu thì bả chỉ cho cách làm tăng xác xuất thành công(còn rủi ro thì nói em phải tự phân tích :stop: ), em đem về phân tích lại xác xuất rủi ro vẫn còn cao,

                  Em tìm hiểu thì mới thấy cái em dự định đầu tư ngoài thị trường đã bảo hòa một số đang tìm hướng đi mới, một số khác thì đang tự làm mới mình. Thế là về nhà em a lê hấp…cho cái “Dự án” vào “Recycle Bin” :cry: Vì số lợi nhuận thu được trên số vốn đầu tư không có bao nhiêu, mà nếu tính trong thời gian dài thì không hiệu quả (đôi khi kết quả còn tệ hơn) :cry:

                  Sau vụ này em rút ra được rất nhiều kinh nghiệm :ekek:

                  Còn vụ bác Tỉnh chuyển từ Bluehost (hình như thằng này chơi trò “đá đểu” bác ấy, em ko rõ lắm) -> Hostgator, và từ blogviet -> eblogviet cùng với việc người anh em là eblogtip. Bác bác ấy đã biến cái “Bất định” thành “Rủi ro” và chắc bác ấy cũng tính được xác xuất rủi ro, chuẩn bị đầy đủ rồi tác động tích cực vào đó để tăng xác xuất thành công. Thì phải công nhận bác Tỉnh đáng nể thật :2: :2clap: (em đang tính khăn gói theo bác í học hỏi đây :smile: )

                  • Ặc ặc, bác Tỉnh xóa dùm em cái comment trên. Tại em post mà không thấy hiện lên nên sửa lại bỏ mấy cái “chấm” sau domain của bác thì lại lên. Xin bác Tỉnh thứ lỗi :2:

          • Cái kiên định thì cần nhất trong thời gian đầu , lúc blog còn chưa nổi ấy :clap: vì dễ nản lòng lắm. Thời gian đầu blog mình cũng lèo tèo vài người vào, cảm giác không muốn làm nữa cứ ngập trong lòng :lay_cu: Nhưng riết rồi việc viết bài sẽ đi vào thói quen thôi :clap:

            • Vậy là shiho viết blog cũng vì tiếng rồi hả, hihi :smile: làm blogger thì phải chấp nhận mất một số để được một số :2clap:

            • Em đang trong thời gian đầu nhưng lòng tràn đấy hi vọng hướng về tương lai tươi sáng, một tương lai anh hùng nắm tay mỹ nhân đi về hường mặt trời trong buổi chiều tà thoảng thoảng :rose1:

              Ậy em viết lạc đề mất rồi, đồng ý với bác lúc đầu rất vắng :D, những phải có quyết tâm, không có việc gì khó chỉ sợ lòng không bền đào núi và lấp biển, quyết chí ắc thành công… cụ Hồ đã dạy rồi mà :ekek:

    • Mình cũng giống Hoàng :ekek: cái điều thứ 7 thì để tương lai xem thế nào, không dám khẳng định nhưng hiện tại thì làm được. Điều 10 thì “luôn luôn lắng nghe” nhưng ko phải lúc nào cũng thấu hiểu :-j

    • Thế là chú đã thuộc hàng semi-Problogger rồi đó :2clap:

  • không biết khi nào em mới đạt được 10 thói quen trên nhỉ :what:

    • đã là thói quen thì phải tập từ từ chứ làm sao đùng 1 phát có hết được bác… từng chút dần dần rồi sẽ đủ cả 10, thậm chí còn hơn nữa đó chứ… :2: :2:

  • Tất cả đều đúng, có 1 điều đúng nhất mà bác blogviet nêu ra là “Đừng vì thấy blogviet viết về kiếm tiền trên mạng có nhiều người xem mà ham và chuyển chủ đề sang MMO với hy vọng sẽ thu hút được người xem. Mình dám tin chắc rằng bạn sẽ không thể vượt qua eblogviet hoặc thất bại!”
    Phải nói là rất nhiều các website hoặc blog hiện nay viết về đề tài này,mình tin chắc là đều ” bắt trước” eblogviet cả, và kết quả kiểu gì cũng như bác nói thôi.
    Ở việt nam chưa có blog nào cùng lĩnh vực vượt qua eblogviet cả . Chúc mừng bác, chờ bài mới lâu quá :smile:

    • Theo mình hiểu thì ý anh Tỉnh ở đây là Nếu thấy ham làm giàu mà nhảy vào viết blog thì không thể nào vượt qua khỏi cái vòng luẩn quẩn của tiền được :ekek: Để kiếm được thu nhập từ blog thì trước hết hãy viết blog hết mình, đừng nghĩ đến cái lợi trước mắt, tự khắc thu nhập sẽ đến với bạn thôi :D Như John Chow đã từng mất đến 7 tháng để bắt đầu kiếm được tiền từ blog :$$$:

      • Ý em là chỏ đưa ra VD thôi. Không phải chỉ riêng lĩnh vực MMO, nhiều trang khi thấy Twitter thành công cũng nhái theo nhưng có mà nào vô đâu. Triết lý nói không sai, đừng nên cố ép mình làm giống người khác khi biết rằng mình không đủ sức, thay vì điều đó hãy làm cái gì mình thấy tự tin và mạnh về cái đó, sớm hay muộn thành công cũng đến với bạn. :ekek:

        • Ban đầu cũng định viết về thủ thuật Wordpress nhưng sau này em thấy khó cạnh tranh được với nhiều blog khác nên chuyển hướng, tìm cái gì tạo cho mình nét đặc trưng. Vẫn viết thủ thuật WP nhưng theo kiểu chỉ ra vấn đề cốt lõi, kèm theo đó đi vào chú Thematic :clap:

          Cho đến giờ em vẫn thấy lựa chọn của em là đúng :godfather:

          • Bác đã chọn đúng hướng bởi em thấy duy nhất blog bác chuyên về thematic, bác tìm thêm một vài cái thematic khác nữa mà free nhưng chưa ai động đến để vọc sẽ rất hay. Tất nhiên là nên tránh Thesis vì nếu không sẽ bị chú Hutek và HT đánh tời bời đó :ekek: :2clap:

      • Vòng xoáy của sức mạnh đồng tiền thì không thể vượt qua đươc đâu ! :smile: :smile: :smile:

    • Em chỉ đưa ra ví dụ thế thôi. Đó là em rút ra từ những gì mình học trong triết lý kinh doanh ấy mà :stop:

    • Có câu này coi bộ khá đúng “Hãy làm tốt hơn những gì mà người khác đã làm, không thì đừng làm vì bạn sẻ biết trước một đáp án: thất bại”.

      Nhiều quá cũng gây ra bội thực nhỉ :smile:

    • Nam Cao : “Khoi nhung nguon chua ai khoi. Viet nhung dieu chua ai viet”
      Misao: “Hay la nguoi dau tien, neu khong dung quan tam”
      Bi quyet thanh cong trong blogging chang?

      • Cái đó đều là những thứ chúng ta biết nhưng không phải ai cũng dám làm, mặc dù họ biết cách làm. Đơn giản là họ rất sợ thất bại :stop:

        • Kinh doanh phải dám chấp nhận rủi do chứ, viết blog cũng phỉa dám thử thì mới biết được mình chọn đúng hay sai phải ko bác, chon làm chọn lại hy vọng không chọn lầm :smile: :smile:

          • Viết blog có thể bỏ viết lại vì chi phí đầu tư không cao chứ bác nói kinh doanh thì em không dám đồng ý vì chi phí đầu tư cho kinh doanh cao lắm nên em không dám mạo hiểm với tỷ lệ rủi ro lớn như vậy.

          • Em thấy bác Lê Hoàng nói đúng nè, trong thực tế chí phí cho việc đầu tư kinh doanh sẽ không có chuyện bỏ đi làm lại cái khác đâu bác ạ.

            • Em thì lại khôg hoàn toàn nhất trí lắm. Lý Tưởng Tuần, chủ tịch tập đoàn Golden Bridge của Hàn cũng phải cháy túi 7 lầmn mới giàu có nữa là :shutup: :shutup:

              • Chắc ông ấy phải có cái vốn điều lệ khủng lắm mới có thể cháy túi được 7 lần :stop:

              • Bác không hiểu ý em rồi :stop: Để em làm ví dụ đi cho dễ hiểu 8)
                Giả sử sau bao nhiêu năm bác đi làm bác tiết kiệm được một số tiền lớn. Bác muốn đầu tư vào một cái gì đó để đảm bảo cho cuộc sống về già sau này :smile: . Có 2 phương án được đưa ra là:

                1/ Mua đất rồi xây nhà cho thuê (phương án lâu dài an toàn – thu nhập trung bình) :vic:
                2/ “Lướt sóng chứng khoán” (phương án ngắn hạn, rủi ro cao – thu nhập rất cao) :lay_cu:

                Nếu bác chọn phương án 1 thì cho dù bác không đủ tiền xây nhà thì đất vẫn là của bác, hoặc bác có thể xây từ từ hoặc cho thuê…v.v Còn nếu chọn phương án 2 thì nếu cái công ty bác mua cp tự nhiên hôm sau tuyên bố phá sản(vỡ nợ) thì đống cp của bác khác nào đống giấy vụn :bomb:

                Như em đã nói trong thực tế thì sẽ không có chuyện “thử nghiệm” được đâu, túm lại là “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” :knife: :knife:

      • Chưa hẳn là mình cứ phải làm cái mới để khác người. Cái mới đòi hỏi phải nghiên cứu đủ thứ, khi quyết định làm cái chưa ai từng làm là một điều mạo hiểm lớn.

        Làm lại cái người ta đã làm chưa hẳn là không tốt vì mình có thể lâm le, dòm ngó, phân tích xem họ làm được những gì, điểm mạnh, điểm yếu để sửa lỗi điểm yếu và tận dụng điểm mạnh của họ. Nhà hàng khách sạn đầy đường ra đó nhưng người ta vẫn đầu tư tiếp vào các nhà hàng khách sạn mới đó bác. :smile:

        • Em thấy cũng không hẳn là vậy. Vì lĩnh vực “nhà hàng khách sạn” là lĩnh vực đầu tư có nhiều chuyện “nhạy cảm” lắm bác ạ. :smile: Còn tại sao người ta vẫn đầu tư vào nhà hàng khác sạn thì…. :smile:

          • Không chỉ nhà hàng khách sạn, quán cafe, trà sửa cũng mọc lên hằng ngày như nấm gặp mưa vậy mà (mặc dù trời rất nóng)

            • Thì như em đã nói rồi đó, lĩnh vực đầu tư này rất nhạy cảm. Mà em thì hay gặp mấy cái “nhạy cảm” này hoài :smile:

  • 3 cái đầu em chịu, cố gắng thực hiện trong thời gian tới thôi :cry:

  • Cũng chưa biết khi nào được một nửa số trên

  • Đang cố nhưng sao mà ….. khó thế :what:

  • Những kinh nghiệm đôi khi khó để nhận ra dù nó vẫn hiển hiện từng ngày. Cảm ơn anh Tỉnh về một bài chia sẻ khá hay, đáng để chúng ta nhìn nhận lại quá trình viết blog của mình :ekek:

  • Hôm nay mới có cơ hôi chém gió với bác Tỉnh, Bác viết rất đúng , tớ thì không thể nghĩ ra thêm lý do để bổ sung. À hình như trên blog phamem cũng có bài viết đã đề cập đến vấn đề này :2clap: :2clap:

    • Do la nhung bai :
      - Copy va paste – Cach de thanh cong
      - Viet hay vs Hay viet

    • Sao em không biết nhỉ? Liệu có phải là đụng hàng nữa chăng? :what:

      • Đụng hàng là lại remove hả bác Tỉnh, công nhận bác chơi chất thật :2: . Bài page navi đã cho vào thùng rác :smile:

        • Tính em thế mà, nhưng em chắc bài này em viết không thể đụng hàng, chẳng lẽ có ai còn đoán ra ý của mình thì quả thật là tài năng thiêm bẩm. Trừ khi chơi kiểu thay published date :lay_cu:

          Quả thật như thế thì em sẽ remove nhưng sẽ không xảy ra vì bài trước là em dịch lại thủ thuật đó nên mới đụng hàng, mà đụng hàng thì em cho vào recycle bin ngay nếu em là người đến sau :bomb:

      • Không phải đụng hàng đâu bác, bác Phamen chỉ nhắc lướt qua thôi, cái náy mới là bí kíp nè. :$$$:

  • - Song song với đó, chúng ta nên đọc mấy cuốn như: 7 thói quen của người thành đạt, trí tuệ Do Thái, Con bò tía…. để áp dụng vào việc viết blog.
    - Bác lấy từ câu slogan của Prudential, nghe tuyệt lắm “Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”. Bác lại quảng cáo cho Prudential rồi. Em thì thêm một ý nữa là “Hãy viết theo phong cách của bạn” từ slogan “Hãy nói theo cách của bạn”. :ekek:

    :2clap: Cảm ơn bác Tĩnh, bài viết rất chi là Pro, chắc bác phải dành một khoảng thời gian kha khá nhỉ. Còn cái chuyện đá đích Google sao rồi bác :ekek:

  • Dạo này Việt Coding cũng bí đề tài quá :(

  • Day la lan thu 20 em doc lai entry nay, qua ca mobile va pc. O dieu dau tien, ban than em nghi rang doi voi nhung nguoi moi tap tanh viet blog nhu Nutatu thi nen chu trong chat luong bai viet da. Mot bai viet kem chat luong chung to minh ko ton trong doc gia cua minh. Nguoi moi thi dung nen tham lam qua, dung de bi ap luc phai tang so luong bai viet that nhieu ma lam viec cau tha. You get what you pay for. Mot bai viet co chieu sau thi se duoc danh gia cao. Hay lam nhu Le Hoang huong dan, khi ko co de tai de viet hay lam bai tong hop hay tong ket.
    De phan tich bai viet, em thay eblogviet hay cac blog khac thuong dung chieu dat cau hoi truoc roi tra loi. Cuoi entry dua ra loi ket. Cach do hay.
    Con chuyen reply commen thi khoi phai ban roi.

  • Em đang muốn luyện “Ngắn gọn xúc xích” thần công, viết ngắn mà vẫn đầy đủ. :knife:

  • Thói quen thứ 8 khá thú vị :ekek: Thanks 4 sharing..!

Bài sau:

Bài trước: